I don’t photograph moments—I live them. Like that time your grandma left her last bowl of soup in Shanghai… and your dad whispered into Berlin morning silence? Yeah. That’s not laziness—that’s sacred rhythm.
No filters needed.
Just sit.
Breathe.
Let yourself exist.
(Also: if this were an ad, I’d quit my job. But it’s not. It’s art.)
What moment made you feel seen today? 👀🍵
Bạn có bao giờ thấy áo dài của mẹ phơi ngoài sân mà không cần cười? Không phải để khoe — mà để nhớ.
Gió lướt qua từng sợi chỉ như lời thì thầm: “Con ăn cơm chưa?” — và cả căn phòng đều im lặng vì yêu thương.
Chẳng cần filter nào hết! Chỉ cần một ánh nắng chiều và nồi canh còn ấm… Bạn cũng từng có khoảnh khắc ấy không?
Hindi mo kailangan ng filter o fame para maging totoo… ang buhay mo ay nasa paghinga mo sa gabi. Ang kongkoy mo? Ayon sa mga sinag na kulay ng liwan—hindi larawan, kundi tandaan na naisip mo sa bawat hininga. Nakakasama ba? Hindi… nakakapagod lang sa pag-ibig na hindi napapansin. Paano ka magpapahinga? Sa dulo ng kama… habang may malamig na supa na iniwan ng nanay mo sa Shanghai. Mayroon pa bang ibang tao? Oo… pero sila’y nag-iisip din nang tahimik.
Mẹ mình phơi áo mà không nói một lời… nhưng cả thành phố này đều khóc thầm vì đẹp quá! Mình nghĩ mình đang dùng bộ lọc Instagram? Không! Mình đang dùng… hơi thở của chiều xưa. Mỗi sợi vải là một ký ức mẹ không dám gọi tên. Đừng tìm like — chỉ cần ngồi yên, để gió mang mùi nước canh cũ qua cửa sổ. Cái bóng ấy… chính là bản tự họa sâu nhất của thành phố.




